Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ của riêng mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ của riêng mình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Hồn thơ cuối...



Vẽ dáng hình tôi dưới trăng BUỒN
Giọt đời thánh thót, nhẹ nhàng buông
Khói xám mơ hoang tìm giấc ngọc
CHỜ còn nhớ ĐỢI, ngóng luôn luôn

SẦU đã về đây, trắng mái đầu
Mắt nhìn về phía cuối trời sâu
Ngang qua đời MỘNG, em về nhé
Tỉnh lại con tim hóa chiếc cầu

Còn gì ở lại với tương lai
Để dành nhung NHỚ...tặng ngày mai
Ghép lá thư xinh làm cánh bướm
Thay lời muốn nói gởi vào tay

Tự khúc mùa vui vẫn còn dài
Nhưng đời chưa rõ chuyện đổi thay
Nên cứ ung dung mà say đắm
Lo gì...cuộc sống nhạt màu phai

Hồn cũ áo trần khoát trên vai
Mỏi cánh chim non giữa bão dài
Khập khiễng bay qua ngày giông tố
Đường còn xa lắm tỉnh đừng say

Ta KHÁT hồn đời, ĐÓI hồn yêu
Uống vài chun rượu thấy hoang liêu
Cõi MƠ và THỰC còn chưa rõ
Nhắm mắt đời trôi giữa phố chiều....

Rẻ lối này đây, cỏ mọc nhiều
Đường thưa khách tục khản lời kêu
BƠ VƠ trong chốn người đông đúc
Thầm thặng...mà băng tựa cánh diều

Còn một chút gì, vướng vào tim
Lem nhẹ qua ta một nỗi niềm
Buâng khuâng như chẳng là chi cả
Sao lòng chưa thấy.....thấy dịu êm?



Tặng mẹ...những lời con chưa nói


Chín sông dài, quê hương như miền nhớ
Cửu long giang nặng nợ chảy theo dòng
Ngược thời gian, tìm dáng mẹ long đong
Vai áo bạc, nặng lòng ơn dưỡng dục

Mẹ suốt đời, trao hạnh phúc cho con
Riêng phần mẹ mỏi mòn theo năm tháng
Mái nhà tranh, đèn dầu leo loét sáng
Nhưng ấm lòng giữa muôn vạn sầu đau

Nếu trên trời, có muôn vạn vì sao
Mẹ gom hết để vào trong tim mẹ
Soi đường con đi qua muôn lối rẽ
Thắp sáng đời con trẻ đến tương lai

Mẹ cho con, tươi thắm một hình hài
Ươm tri thức trên vai làm hành lý
Cả cuộc đời mẹ làm giàn cho bí
Tựa thân mềm nung ý chí vươn lên

Cám ơn Mẹ,con tha thiết gọi tên
Kỳ quan sống làm nền cho thế hệ
Con thành nhân, mẹ gian lao đâu nệ
Hóa thân cò, nuốt lệ để làm vui...

Gió


TÔI

tôi buồn lắm, cuộc đời sao nặng nợ
xô ngã mình vào cõi nhớ thênh thang
trăm mối tơ như se thắt buộc ràng
tôi gầy quá, nên mang nhiều hệ lụy

tôi đã yêu, nhưng người không chung thủy
ôm nỗi sầu dấu kỹ ở trong tim
khi cơn mưa tê tái đến đây tìm
lòng lạnh giá, cánh chim chiều lưu lạc

tôi đến đây, đời chơi vang khúc hát
nặng u hoài tan tác gió heo may
xin cho tôi được chết ở nơi này
và nấm mộ đừng xây bằng nuối tiếc

những đêm thâu, hồn rung lên đau xiết
cơn mê nào mãnh liệt gọi tên ta
tôi cô đơn, tuổi trẻ vẫn chưa ngà
đời đang sống như chuyến phà lầm lũi

hương mùa đông,tìm nhau ,đây đêm cuối
rộng vòng tay đeo đuổi giấc mơ buồn
tôi buâng khuâng _Kia, cuộc sống trò tuồng
rèm chưa khép, vẫn còn buông câu thoại

đừng hẹn nữa,đừng ai lên tiếng gọi
đừng để tôi mòn mỏi giữa ngàn sầu
đừng ôm tôi, thương ấy khắc chưa sâu
quên tất cả...còn sầu thì miên viễn

Gió

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Tham......

Lần dò bước mãi chưa qua
 Đường trần vạn nẻo thân ta úa tàn
Mỏi mòn leo dốc nhân gian
Chồn chân mấy lúc , thở than bao lần
Đi đâu? bùn lấm đầy chân
Muốn như sen nở...phải gần trược ô
Dốc lòng xây dựng cơ đồ
Nào ai biết trước ngày vô quan tài
Đồng tiền nó bạc lắm ai
Đừng vì món lợi ra tay tham tàn
Nghĩa nhân quí tợ như vàng
Có tiền chưa chắc mình mang được về
Cường đồ gian trá u mê
Uổng thay một kiếp kéo lê thân phàm
Nghiêng mình trước cửa già lam
Từ bi để dạ....tánh tham đoạn lìa

                                                                                     giothoikhuctinhca

Ta bà


Ta bà một kiếp lang thang
Ở nhờ quán trọ thời gian bao lần
Một hồn thay đổi mấy thân
Xuống lên vay trả xoay vần  nghiệp duyên
Mộng mơ gì chốn đảo điên
Sắc tài tửu khí luân phiên khảo hành
Bên ta nấm mộ sẵn dành
Trăm năm chờ chết nát cành hoa rơi
Thân ơi...này hỡi thân ơi
Làm chi cho khổ, cho đời đa đoan
Khéo co..hơi ấm sẽ còn
Vụng chèo nước ngược đau đòn tử sanh
Hơn nhau chẳng bởi công danh
Phù du bọt nước tan thành khói sương
Ta đi...đi giữa vô thường....

giothoikhuctinhca

Niệm khúc cuối bơ vơ

Nhẹ nhàng theo gió đong đưa
Thương màu tím biếc tình xưa còn chờ
Mặn nồng rụng xuống bơ vơ
Đêm xuân ai khéo hững hờ với trăng
Tình yêu ai nỡ cách ngăn
Để mây che khuất bóng hằng lẻ loi
Ta còn vướng nợ mồ côi
Lời yêu chưa cạn..chia phôi đã kề

Giothoikhuctinhca

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Tự tình một vần thơ




Khói xám về đâu...cứ lững lờ
Bên kia là  núi đứng chơ vơ
Hoàng hôn rũ xuống màu tang tóc
Lối cỏ ngây buồn...khóc vần thơ

Trong khoảng bao la của đất trời
Cái gì là thật, cái gì chơi
Có phải tình yêu là giấc mộng
Mỗi lúc vào đêm cứ gọi mời

Tan nát nữa đi, có hề gì
Đau thương ta nhận chẳng có chi
Khi trăm năm đến ta lịm chết
Ta chẳng buồn lòng lúc ra đi

Ta đã quen rồi với cô đơn
Từ lâu như quên mất dỗi hờn
Tình yêu ngày tháng xa xôi lắm
Ta với riêng mình...khóc từng cơn

Giothoikhuctinhca


Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

buâng khuâng giữa đời






gió lạnh chiều nay thổi vào hồn
lòng như còn đọng chút hoàng hôn
mơ về dĩ vãng ngày xưa ấy
tím một chiều thu..phất phơ hồn

tôi vẽ tình tôi dưới bụi mờ
đọng vào trong đáy mắt bơ vơ
tìm ai giữa chốn đời hư ảo
một kiếp nhân sinh, quá dật dờ

phố đã lên đèn, phố mờ sương
mình tôi thơ thẩn bước dặm trường
lá khô hiu hắt buông vì gió
tạm chốn này đây kiếp vô thường

giothoikhuctinhca

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

BÓNG DÁNG CỦA TÌNH TÔI.............





BÓNG DÁNG CỦA TÌNH TÔI.............

Những u sầu em chôn vào trong mắt
Che cuộc đời bằng khuôn mặt xa xôi
Em tô son cho hồng lại cánh môi
Để âu yếm tình tôi bằng gian trá....

Em trao tôi trái tim đời hóa đá
Tôi dại khờ...dâng em cả hồn tôi
Tình em trao chỉ mờ nhạt mà thôi
Rồi tất cả cuốn trôi vào quên lãng....

Em đã đưa bóng tôi vào dĩ vãng
Cất vào sâu trong hình dáng gầy gò
Tôi ngu ngơ như bến thiếu con đò
Đốt tất cả thành tàn tro vụn vỡ,

Vui đi em....vì tình vương là nợ
Cười tươi lên cho mùi nhớ thêm đầy,
Tôi đau buồn khắt nỗi nhớ vào cây
Cho ngày tháng đọa đày thành ký ức....

Vui đi em, ướp hương tình thơm nức
Cợt nhã đời bằng hình thức tình yêu
Nhưng đến khi trời ngả bóng về chiều.....
Em có khóc...khi mất nhiều hơn được???


Giothoikhuctinhca

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Sáng nay lạnh...





Sáng nay lạnh...mặt trời lười thức dậy
Nắng cũng thôi không muốn xuống nơi này
Nhìn xung quanh chỉ có mỗi ta đây...
Gió ôm nhớ về chân mây lẩn khuất

Sáng nay lạnh...lòng mình nghe rưng rức
Môi đã khô vì sức nhớ cạn rồi
Chợt mùa xuân về trên những bồi hồi
Ta bỗng thấy....như hồi còn rất trẻ....

Nơi tôi qua..là những dãi núi đồi
Mây trắng lắm cho lòng tôi mơ ước
Nhưng than ôi..trong đời ai có được
Một chân tình ao ước đã từ lâu

Nơi tôi qua..còn dấu vết in sâu
Vào trong óc cho cạn bầu nhiệt quyết
Suốt bao năm, lòng dặn lòng nuối tiếc
Còn bây giờ...xin tiễn biệt ngày xưa....

Tôi ở lại...bên trời chưa muốn sáng
Mây vô tư che vầng trán u sầu
Gom suy tư....qua mấy chặng mưa ngâu
Lòng chưa ấm....vì.......chất sầu còn đó!!!

giothoikhuctinhca

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

NÓI VỚI NGƯỜI TÌNH





NÓI VỚI NGƯỜI TÌNH

tặng Chanh Hoi

Tôi có cuộc tình rất mong manh
Tựa như sương sớm ở trên cành
Em là ai thế? là ai thế....
Sao mãi cợt đùa với tình anh?

Tình cảm làm sao phải tranh giành
Nếu yêu thật sự...chớ vòng quanh
Trái tim rướm máu màu tang tóc
Muôn kiếp làm sao vá cho lành....

Anh đã vội ươm một nụ tình
Bằng bao yêu dâú với niềm tin
Tháng năm chồng chất bao sầu nhớ
Em bỏ lại anh có một mình....

Em nói em yêu chỉ mình anh
Sao em lại nỡ phụ cho đành
Có lẽ em yêu em nhiều nhất
Đâu còn dư nữa để yêu anh.....

Vết cắt trong tim vẫn chưa lành
Kẻ thường bị phụ vẫn là anh
Nhưng tim vẫn đỏ tươi màu máu
Vẫn sẽ lại yêu....với lòng thành

giothoikhuctinhca

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

BÀI THƠ GỬI GIÓ NGOK NGHECK

 


Xin nhắm mắt cho tôi vào giấc mộng
Ngàn năm trôi vào trong bóng xa mờ
Cõi âm u ngày tháng héo vần thơ
Cần chút ấm tình hờ trong biển mộng....
Nơi xa kia là bến bờ cao rộng
Ta oằn mình sầu lẻ bóng đêm thâu
Bến nhân gian ai chung thủy bạc đầu
Mà hẹn hứa khắc sâu vào tim óc.......
Ta với đêm sầu từng cơn lăn lóc
Tủi phận đời bật khóc giữa mùa đông
Men rượu say sót lại vẫn còn nồng
Đời là thế, bận lòng gì nhau nhỉ ?
Khép cõi riêng.... ta với lòng tự kỷ
Mím môi cười cổ xúy chuyện trăm năm
Bởi trong tim còn sót lại miếng dầm
Khi rứt bỏ...vết bầm hằn tím ngắt......
Đêm nay sao cõi lòng sầu héo hắt
Mảnh linh hồn lim tắt bởi vì đau....
Gió theo mây trôi lãng đãng phương nào
Ta đã lạc tìm nhau trong khốn khó...
Chất của đời còn đó chút mờ phai
Tình nhân đến trao tay tìm hơi ấm
Nếu yêu thương xin trọn đời mãi thắm
Đừng gieo sầu....vì đã ngấm đòn đau.......
Nếu yêu thương xin dâng hiến ngọt ngào
Đừng làm khách bước vào rồi tiễn biệt
Bao nhiêu năm sống bằng lời nuối tiếc
Tan xuống đời....rên xiết lúc hoàng hôn
Nơi xa kia hiện hữu những linh hồn
Đang giẫy giụa cuộc sinh tồn gay gắt
Nước ưu tư bỗng tràn quanh khóe mắt
Bóng đời nhòe.....vì đôi mắt đương cay.....
Nếu tình yêu trọn vẹn chẳng đổi thay
Xin được thấy ánh ban mai rực rỡ
Xin một lần để tim luôn ghi nhớ
Có một người nâng đỡ bước ta đi....


Giothoikhuctinhca

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Bài thơ có tựa đề là " câu cuối"

Cuộc đời như một giấc mơ
Tình yêu là một bài thơ đau buồn....
Nợ duyên rối tợ chỉ cuồn
Nhân tình thế thái, ai buồn hơn ai?

Mẹ cho con một hình hài
Trời cho số kiếp đọa đày...làm chi
Bao giờ qua bến sầu bi
Đi vào cổ mộ khắc ghi dấu hài......


Nợ đời còn gánh hai vai
Bên tình bên hiếu tháng ngày mang theo
Thân sao mà rẻ hơn bèo...
Bán hoài chẳng hết...kiếp nghèo lắm thay


Lá vàng theo gió cuốn bay
Tình nhân không hẹn....đắng cay làm gì
Về thôi, gói gém tình si
Thả về biển lớn có chi mà buồn....

Trăm sông chung có một nguồn
Trăm người cũng có người buồn giống ta
Ta còn một nửa xót xa
Nửa kia con thiếu.....ta mà còn mong......

Nửa ta còn thiếu chỉ hồng
Thì còn có kẻ buồn lòng như ta
Ta mà bị ế...thì là
Có người cũng ế giống ta....là huề.....

Giothoikhuctinhca

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Bài thơ không có tựa đề.....



Có đôi khi thấy lòng mình hoang vắng
Bước trên đường thưa bóng nắng hoàng hôn
Bóng hình tôi theo năm tháng vùi chôn
Đời ảo ảnh...linh hồn mình thất lạc

Có đôi khi muốn biến thành gió cát
Thả vào đời những khao khát mênh mông
Chút hương thừa ...tình ấy vẫn chưa xong
Chỉ là khách đứng bên dòng kỷ niệm....

Đời cho ta nhiều hơn ta tìm kiếm...
Để bây giờ...ta hát với cô đơn
Em cho tôi...nhiều quá những tủi hờn
Hằn trên má...chút ơn thừa cuộc sống.....

Tôi đã đi...và chưa bao giờ tới
Nên cứ mãi ước mơ đời hạnh phúc
Có phải không, dòng đời nhiều uẩn khúc...
Làm lu mờ hạnh phúc của nhân gian....?

Suốt một đời...làm lữ khách lang thang
Đi cùng gió về ngang qua kỷ niệm
Trái yêu thương chưa một lần chín đỏ
Nên thẩn thờ trước cửa ngỏ tình yêu

Giothoikhuctinhca

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Anh vẫn chờ em....


(Tặng cho những ai đang nhớ người yêu....)

Anh đã chờ em mấy đông rồi
Bao giờ mình mới được chung đôi
Người yêu xa cách tôi buồn lắm....
Tôi ngồi thương nhớ chỉ mình tôi....


Người yêu bé nhỏ của tôi ơi
Anh sẽ yêu em nhất trên đời
Em là hơi ấm trong mùa lạnh
Là áo len mềm lúc mùa vơi...

Có phải vì tôi quá dại khờ
Nên tôi cứ mãi đợi chờ thôi....
Tình yêu có mỏng như làn khói?
Thoáng chốc rồi tan...giữa núi đồi?

Anh vẫn chờ em giữa cuộc đời
Bộn bề nỗi nhớ, khổ tình tôi...
Muốn viết cho em muôn lời nhớ
Mà ý với lời...quá chơi vơi

Anh vẫn chờ em , nhé em ơi
Biết rằng là khổ....đến tả tơi
Vẫn mong mai mốt....mùa yêu tới
Ta nắm tay nhau, bước giữa đời

 Giothoikhuctinhca

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Nhật ký người yêu....


Mùa đông lạnh đã về trong thành phố
Mây bạc màu, cho phố cổ rêu phong
Anh ngồi đây.....đếm lại sợi tơ lòng
Quá mỏng mảnh vì mình chưa hẹn ước...

Nếu chúng ta chưa yêu từ kiếp trước
Thì kiếp này chắc được sống gần nhau?
Anh nhớ em...lòng chợt thấy nhói đau...
Vì anh sợ...có người nào chợt đến....

Bao đêm rồi, anh thơ thẩn đi qua
Đứng trước cổng hiên nhà giàn hoa tím
Anh lặng im nghe không gian im ỉm...
Chờ một lần...được thấy dáng người yêu.....

Em biết không, có những buổi xế chiều
Anh theo gót người yêu trong thầm lặng
Bởi trong em tình yêu là rào chắn....
Ngăn chúng mình....anh cay đắng trông theo....


Em biết không, tình yêu như thuốc độc
Ngấm vào tim...làm hình vóc hao gầy
Anh thú hoang ...đi lạc giữa tù đày
Bơ vơ quá...em có hay chăng nhỉ?

Khi yêu thương chẳng vơi trong ý nghĩ
Chợt vùng lên....làm ý chí lu mờ
Biết là sao khi em quá hững hờ.....
Em nín lặng......anh đợi chờ thoảng thốt.....

Nói đi em, lòng anh như lửa đốt...
Bởi vì yêu thành kẻ dốt si tình
Mà em thì....sao cứ mãi lặng thinh?
Chờ đợi mãi anh hóa thành cô độc.....

Sáng hôm nay mưa chợt vương trên tóc...
Màu trời buồn vì sương khói ban mai...
Nghe tình yêu cất lên tiếng thở dài.....
Mùa đông lạnh, tim chai vì giá buốt....

Có phải em chẳng bà con thân thuộc
Làm tội tình trói buộc trái tim anh
Tình yêu ơi, tất cả chỉ để dành
Cho em đó....sao nỡ đành....em hỡi.....


Em có hay, mùa tình yêu đang tới
Họ từng đôi âu yếm rất đậm đà....
Anh đứng nhìn nơi phía cuối đường xa
Rồi thầm ước....nở hoa tình yêu muộn..

Giothoikhuctinhca

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Lục bát Mùa Đông


Mùa đông lạnh lẽo đang về
Hồn tê vì dại ...não nề vì đau.....
Lá rung vì gió xạc xào
Heo may cánh mỏng.....nụ đào còn ươm....
Xin trời cho chút duyên thơm
Mùa về giá buốt chiều hôm lạc loài
Lắng nghe hơi thở tình tôi
Mỏng như sương khói đơn côi mấy mùa
Ngoài hiên gió bấc đang lùa
Cùng mây xám bạc chơi đùa trước sân...
Tựa đầu ta đứng phân vân
Về đâu một kiếp, tình gần... tình xa?
Mấy mùa thương nhớ trôi qua
Còn đây lời hẹn...thương ta ngậm ngùi....
Có ai trở ngược về xuôi
Tìm dùm kỷ niệm....cho vui phút này.....
Hãy mang âu yếm về đây
Cho hồng xác thịt cho đầy đam mê
Tìm môi dưới ánh trăng thề
Tay ôm tay ấp vân vê...cuộc tình....
Chăn đơn giờ có riêng mình,
Vẫy tay từ biệt nhân tình ra đi...
Da thơm còn thiếu cuồng si...
Lòng tôi còn giá, chẳng khi nào nồng.....

Giothoikhuctinhca


Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Tặng Két Xanh.....

Cho anh hỏi

Cho anh hỏi
con đường nào đi đến trái tim em
Mà anh  cứ
mãi tìm hoài sao chẳng thấy
Em dẫm lên 
vết thương lòng đang sưng tấy....
Nát lòng anh, tan cả giấc mơ đầu

Cho anh hỏi 
con đường nào qua được trái tim em
Em kín cổng ,
anh bên ngoài đứng đợi...
Em vô tư hay là em chẳng biết
Tình yêu này..
anh riêng tặng chỉ mình em

Cho anh hỏi 
con đường nào chinh phục trái tim em
Cho anh biết 
 anh  tìm đường đi đến
Dù bao xa hay muôn trùng vực thẫm
Vững bước hành trình
chẳng ngại những gian lao

Cho anh hỏi 
chìa khóa nào mở cửa trái tim em
Anh vụng về đã đánh rơi đi mất
Anh cố mở cửa lòng em
nhưng chẳng thể nào mở được
Vì chiếc chìa khóa anh cầm.....
chẳng phải khắc tên em

Cho anh hỏi 
phải làm gì để được yêu em
Bởi anh chẳng có
bạc tiền và danh vọng
Anh chỉ là một người bình thường trong cuộc sống
Nhưng yêu em, bằng tình cảm rất chân thành......

Cho anh hỏi rằng..
em có muốn yêu anh
Yêu một kẻ trắng tay chẳng có nhiều của cải
Nhưng anh yêu em bằng tình yêu vĩ đại
Nếu hơi thở anh còn....
anh vẫn mãi yêu em.....

giothoikhuctinhca

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011

Tặng Sa Mạc Hoang Vu

Yêu người dưng....


Có lẽ chúng ta là hai người xa lạ
Không bà con, chẳng chung một mái nhà
Nhưng gặp nhau lại yêu mến đậm đà
Vắng một phút hơn qua ngàn thế kỷ....

Mình gặp nhau tâm tình dâng trong ý
Mắt ngó lơ...vờ chẳng nghĩ chuyện gì
Nhưng tim rung từng đợt sóng lạ kỳ
Lòng bối rối xiết chi là khó hiểu....

Mình yêu nhau biết bao nhiêu là đủ
Ai cân đo, ai đếm được hỡi mình
Ta tìm nhau trong hơi thở phiêu linh
Quên tất cả chỉ đôi ta hiện diện.....

Là người dưng cớ sao mình lưu luyến
Rồi đêm về  nhung nhớ lại cuốn theo
Tim rộn ràng khi chuông điện thoại reo
Người dưng gọi....anh tới đèo nha bé....

Người dưng hỡi nói cho em nghe nhé
Tình là gì...mà muôn vẻ thế anh
Tình là chi mà chỉ muốn để dành
Khi xa vắng.... gọi tên anh khe khẽ

Khuôn mặt tình yêu có muôn ngàn vẻ
Khi dại khờ, khi đau đớn, vui tươi
Nó làm hoa khô héo cũng mĩm cười...
Và giết chết người yêu...... khi ly biệt.....

Khi xa nhau tình đau thương thống thiết
Ngẩn ngơ sầu ,và chỉ biết nhớ mong
Để đêm về chốn kín nó vào lòng.....
Hồn dày xé...rồi tuôn dòng dư lệ......

Ta trót yêu, nên trót mang nguyện thệ
Nguyện suốt đời yêu chỉ có người dưng
Ta gặp nhau trong dương thế vui mừng
Người khác họ....mà dạ ưng yêu mến...

Một ngày nào ta lạc mất người dưng
Ta sẽ khổ ,sống đời trong khốn khó
Nếu thương ta xin đừng theo lối gió....
Lạc đường về.... khổ lắm đó!.... người dưng!...

Giothoikhuctinhca




Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Tặng Justin Võ




Đường em bước , nghiêng  bóng đời ngã xuống
Nâng trên tay tình muộn quá ưu phiền...
Đêm mùa đông se lạnh những niềm riêng
Mắt sâu thẫm nhìn về chân trời lạ.....

Bao nhiêu năm nung chất người thành đá
Bàn tay đời khắc họa nét buồn vui
Vẫn là em dù trăm nẻo ngược xuôi....
Vai cõng nắng...
.....gùi trên lưng nỗi nhớ....

Duyên qua đi...trên tay còn dấu nợ
Bến hẹn hò...kẻ nhớ ,sợ người quên
Để đêm về  trong tiềm thức gọi tên
Người âu yếm cắm mũi tên vào ngực....

Vẫn nồng thắm..máu tim như đỏ rực...
Vì cuộc đời ray rức đã thành quen...
Khép ưu tư....soi lại dưới ngọn đèn
Miền ký ức.....cài then tình trước ngõ...

giothoikhuctinhca