Hiển thị các bài đăng có nhãn Dạ khúc cho người điên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dạ khúc cho người điên. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Mảnh ghép mong chờ






Ngày, tháng, năm....

Có người nói với tôi rằng, phải tự tạo cho mình cơ hội, phải biết vươn lên,và giành lấy cho mình những điều tốt nhất.Bởi vì sống là không chờ đợi....Thời gian chúng ta tồn tại và tan biến đi thành cát bụi rất ngắn, hãy làm những gì mình thích ...cứ vui lên, vì đời có là bao mà ngồi đó đợi chờ...Biết sao được...Tôi không thích tranh giành với bất kỳ ai.Tôi thích mọi việc đến với tôi theo lẽ tự nhiên của nó....Tôi có cách nghĩ riêng của mình!

Dường như chờ đợi đã thành một thói quen, ăn sâu vào trong máu tôi rồi thì phải...Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc chờ đợi....Và có đôi khi tôi chẳng cần biết tôi đang mong chờ điều gì..Bởi trong tôi có quá nhiều sự dằn xé.Tôi muốn yêu, nhưng tôi sợ mình đau khổ.Tôi muốn bước ra ngoài hòa nhập vào cuộc sống nhưng tôi sợ mình sẽ vấp ngã vì ai đó.Tôi muốn một tình cảm chân thành....nhưng người đó giờ ở đâu? Tôi muốn....muôn ngàn thứ tôi muốn...Khi cái muốn chưa được thực hiện thì bản thân tôi phải cố mà chờ.Bạn bè bảo tôi:" mày phải tìm rồi mới gặp , ngồi đấy mà chờ sung nó rụng thì có đến tết Công Gô mày ạ."Tôi đã tìm...Tìm trong hư ảo, tìm trong tuyệt vọng, tìm trong sự đắng cay chua chát, tìm...tìm... tìm......Biết tìm ở đâu bây giờ!

Tôi thích sự thủy chung, tôi mong một mối quan hệ chân thành.Khi ngoài kia thiên hạ đang ồn ào, vội vã...Tôi mờ nhạt giữa muôn lớp bụi đường đời.Tôi ngắm họ yêu nhau rồi tôi tự an ủi mình...Thế cũng tốt.Vì ít ra tôi vẫn còn biết mình đang hiện diện ở đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này...

Tôi có một người bạn học chung...Hồi ấy nó có cô bạn gái cùng lớp rất xinh.Hai người cũng rất hợp nhau.Nhưng tình cảm ấy chẳng kéo dài được bao lâu rồi chia tay.Nó cũng đau khổ nhiều lắm...Tôi an ủi nó :" Rồi mày cũng sẽ lại yêu thôi..đứng lên và bước tiếp đi nào " .Chúng tôi ra trường và bị cuốn vào cuộc sống mưu sinh , chỉ gặp nhau vào dịp hợp mặt bạn bè...Tôi gặp lại nó, vẫn như ngày nào, nhưng có điều chẳng ai ngờ được là nó đang yêu, nhưng mà yêu một người giống như nó.Nó rất kín đáo và thận trọng...Nó chỉ nhìn tôi rồi nở một nụ cười thật tươi, nhưng trong ánh mắt ấy như muốn nói với tôi rằng..."Tao không thú nhận gì với mày đâu, mày tự hiểu lấy".Đến bây giờ...tình cảm đó càng ngày cáng thắm thiết.....Nhìn nó mà tôi ngưỡng mộ vô cùng...




Cuộc đời con người như trò chơi ghép hình vậy.Mỗi một mảnh ghép đại diện cho sắc màu cuộc sống .Có khi nó là niềm vui, có khi nó là nỗi buồn,là sự đắng cay chua chát.Cũng có khi nó là sự hoài niệm về một tình yêu đã mất.Mỗi ngày đi qua, chúng ta ghép thêm vào bức tranh của mình một mảnh ghép....Nó như là những kỷ niệm qua đi, chẳng quay trở lại bao giờ.Nó sẽ theo chúng ta đi đến cuối cuộc đời...và cho đến khi bức tranh không còn ghép được nữa.....Chúng ta hãy hài lòng vì chúng ta đã một lần hiện diện trong cuộc sống này .Có thể bức tranh của chúng ta chưa hoàn thiện, vẫn còn thiếu một mảnh ghép nào đó. Nhưng cũng chẳng sao,mọi người sẽ nhìn vào bức tranh ấy mà....nhớ về chúng ta, như thế cũng đủ lắm rồi....Đời có gì hơn nữa đâu mà mong cầu cơ chứ!

"Mỗi kỷ niệm là một sân ga nhỏ
Mà đời người là những chuyến tàu qua"

Hiện tại tôi đang ghép vào bức tranh của mình mảnh ghép mong chờ......Chờ một cái ôm từ phía sau thật chặt...Chờ một bàn tay nắm lấy một bàn tay........

Gió thổi khúc tình ca

Tôi tìm lại bóng hình tôi

Trời lại bắt đầu chuyển mình.Tôi không biết nên vui hay buồn,tôi đứng đó mặc kệ mưa cứ rơi, từng hạt dội vào măt như những viên đá nặng quằng, lòng muốn bật khóc.Tôi ngồi đó, lặng lẽ  chờ mong cái lạnh ùa về...
Tôi không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi ngồi như thế, có lẽ tôi không kiểm soát được  cảm xúc của mình....Lòng chợt thèm muốn tan đi như những giọt mưa, rồi biến mất khỏi thế gian này....Mưa bắt đầu lớn, ào ào như trút nước.Có lẽ ông trời buồn nhiều, nên hôm nay ông khóc, và khóc thật to.....Trên khoảng không bao la , vọng về những tiếng thét, thỉnh thoảng nghe như tiếng khóc nỉ non...Có lẽ trời cũng buồn như tôi chăng?


Tay tôi lạnh cóng, cảm giác máu như đông cứng khắp cả người.Mím môi....Chịu đựng...Tôi muốn ngồi đó, suy nghĩ về những việc đã qua...để cố tìm lại chính tôi...Tôi tự hỏi mình:" Tôi đang muốn gì?"Đáng buồn hơn nữa là bản thân tôi không có câu trả lời nào cả....
Trong lòng tôi, ý nghĩ đan xem lẫn lộn, nó giống như những đám mây đen đang vần vũ , trên bầu trời xám xịt...cuộn tròn rồi tan rã.Mưa trong tôi, hay mưa ở bên ngoài?


Mắt tôi nhìn xa xăm về phía cuối chân trời xa thẳm, chớp giât liên hồi, tim đau từng cơn giá buốt...Mưa vẫn cứ rơi, còn tôi ngồi bất động.Chiếc là cuối mùa vàng vọt, lìa cành ...thả mình trôi theo dòng nước cuốn ,rồi một ngày tôi cũng sẽ như chiếc lá kia, cũng sẽ rời bỏ cuộc đời này...và tan vào hư ảo...Liệu có còn ai nhớ đến tôi không? Có ai khóc cho mình không?


Bộ đồ trên người ướt sũng, tôi lê từng bước nặng nhọc vào nhà.Ngã mình trên ghế..Tôi khóc!!!


Tôi không biết tại sao mình lại khóc, và khóc nhiều đến thế...Tôi thiếp đi vì mệt mỏi.

"...Trong giấc mơ ngày hôm ấy, tôi thấy mình bước đi trên những thảm cỏ xanh, trãi dài....đến tận cuối chân trời.Màu xanh non dịu dàng thường tạo cho người ta cảm giác dễ chịu...Tôi cứ đi, mang trên vai một nỗi nhớ xa xăm.....Phía trước là bầu trời cao rộng, nắng lung linh đang nô đùa trên đồng thảo xanh rì..Hít một hơi thật dài....Mùi cỏ thơm làm sao...mùi của đất trời hòa quyện,tươi mới đến lạ thường......

Tôi mãi miết ngắm nhìn xung quanh, bất chợt một bóng dáng quen thuộc...đang hiện diện trước mắt : Đó là tôi!!!.....

Tôi đang đứng một mình.....bóng tôi ngã dài theo những vệt nắng cuối chân trời,xa xa là những đóm lửa cuối ngày đang dần lim tắt .Tôi thấy hình ảnh mình sao mà đau buồn quá.Tôi cô đơn trong thế giới của riêng mình, và lẻ loi trong chính bản thân mình.Màn đêm bắt đầu thả đôi bàn tay gầy guộc, đẩy mặt trời ngã về phía tây mờ ảo.Bóng đêm bao trùm cả không gian tĩnh mịch.Bóng của tôi vẫn còn đứng đó như đang đợi chờ một điều gì đó trong vô vọng.Đôi mắt nhìn chằm chằm như muốn xé toạt màn đêm u ám.Tôi thấy bóng mình thật lạ ...Bất giác tôi khẽ gọi : "Tôi...ơi!!! " và giật mình tỉnh giấc......."


12h khuya...Tôi lã người vì lạnh.Nhưng giấc mơ kỳ lạ ấy vẫn cứ mơ hồ hiện diện xung quanh  tôi ..Tự dưng tôi thấy thương cho bản thân mình quá đỗi.Cái cảm xúc  ấy tôi chưa từng có bao giờ....Bên ngoài trời đã thôi mưa..


Tôi  bước đến trước gương để nhìn lại bản thân .Tôi thấy mình nhếch nhác và thất bại quá...Rồi tôi chợt nghĩ:"Khi chúng ta giận dữ với cuộc đời, thì cuộc đời sẽ trả lại cho chúng ta những thứ tương tự.Cũng như chúng ta soi mình trước gương vậy, nếu chúng ta đau khổ, thì người trong gương sẽ đau khổ như ta.Chúng ta khóc,thì người trong gương cũng sẽ khóc...Đó là hình ảnh của chính chúng ta được phản chiếu mỗi ngày trong cuộc sống này thông qua thái độ của chính mình...Nếu muốn nhận niềm vui, thì trước tiên ta phải nở một nụ cười...."

Gió thổi khúc tình ca

Nước Mắt Của Đêm


Thức đêm,mới thấy đêm dài lắm.Một vùng đen thẫm cô tịch trước sân loang cả vào trong gian phòng vắng lặng.Gió tràn vào cửa sổ lạnh  đến tê  hồn.Vầng trăng vàng vọt ẩn hiện sau những đám mây tỏa ánh sáng mờ ảo xuống đôi bàn tay khô gầy...Đêm!...mong manh!...Đêm!...cô tịch đến lạ kỳ.

Mưa..!,lặng lẽ và cô độc.

Hạt mưa ,từng hạt ,từng hạt rơi trên lá tựa như khúc hát hòa điệu cùng bóng đêm...tạo thành những chuỗi âm thanh như bỡn cợt với cuộc đời mình.

Lòng chợt thèm sưởi ấm, cảm giác cô đơn len vào tim đau nhói .Năm tháng đã qua đi,những muộn phiền của quá khứ cũng tan vào trong vết lặng của thời gian.Đừng khơi dậy niềm đau của ký ức,đừng đánh thức những buồn vui thoáng chốc hãy để nó ngủ yên trong tiềm thức và dù trong cơn mê ta vẫn thầm gọi nó quay về!."Nếu có yêu tôi thì đến với tôi bây giờ,đừng đợi ngày mai đến lúc tôi phải ra đi.Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn....Đừng để ngày mai,đến lúc tôi xa người,Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi thành mây khói.Cát bụi làm sao mà biết mĩm cười...",Bài tình ca buồn quá .Ừ nhỉ, cát bụi làm sao mà biết mĩm cười.
Trong tim thoắt ẩn,thoắt hiện một bóng hình ai đó..dường như đã đi qua cuộc đời mình từ rất lâu rồi.Vùng ký ức xám ngắt chợt trỗi dậy! Nhói .....Nó như vết cắt vô hình làm trái tim rỉ máu,để rồi có đôi khi ta chợt nhớ chợt quên.

gió thổi khúc tình ca

Tôi ơi đừng tuyệt vọng

Dòng thời gian lặng lẽ trôi.....
Tôi  âm thầm bước đi giữa cuộc đời....Tôi từ chối tất cả các cuộc vui...để được một mình .
Tôi thích thế...vì tôi đang rất buồn..
Tôi tập cho mình thói quen khác để hòa mình vào cuộc sống.....và cứ thế,từng ngày, từng ngày qua đi ,nó bào mòn những hy vọng trong tôi,đè nén những khát khao ước muốn .Tôi không dám mơ..vì khi chợt tỉnh...nhìn quanh... tôi chỉ có một mình...
Tôi thấy người ta yêu nhau.. không biết nên vui hay buồn ,rồi tôi  tự thầm an ủi rằng mình cũng đã từng bước đi con đường tình ấy..nhưng sao con đường ấy không dài ra mãi để tôi  thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều thứ để ta nâng niu...

Ngồi nhìn những giọt mưa..rơi xuống đất vỡ òa..tôi chợt liên tưởng đến hạnh phúc ,nó cũng mong manh và dễ vỡ.Sao người ta lại đặt cho nó cái tên mỹ miều như thế?Hai tiếng nghe sao thật nhẹ nhàng..nhưng mấy ai gìn giữ nó nguyên vẹn suốt cả cuộc đời?
Hạnh phúc thoáng qua như giấc mộng,  như giọt sương đọng trên cành lá để khi ban mai thức giấc..hạnh phúc lại tan ra thành mây khói...Phải chăng hạnh phúc là hư ảo,và vô thường giữa cuộc đời sinh diệt...?

Không tìm ra chân dung hạnh phúc..tôi tự tìm lại chính mình ,tự an ủi mình..Biết đâu ngoài kia giữa dòng đời hối hả vẫn còn có một tấm lòng ...biết yêu thương biết sẻ chia...và hơn tất cả những điều đó..là biết nâng niu và giữ gìn hạnh phúc.

Xin cảm ơn cuộc đời.....cảm ơn Tạo hóa ban cho con người một thiên thần mang tên là hy vọng....
Ngày mai...hy vọng sẽ về qua đây,dang đôi cánh mỏng ..chở tôi đi qua những tháng ngày tăm tối.Tôi sẽ đi đến một vùng đất xa xôi ,mà nơi đó, hy vọng đã ươm xanh những chồi non hạnh phúc.

gió thổi khúc tình ca