Đường em bước , nghiêng bóng đời ngã xuống
Nâng trên tay tình muộn quá ưu phiền...
Đêm mùa đông se lạnh những niềm riêng
Mắt sâu thẫm nhìn về chân trời lạ.....
Bao nhiêu năm nung chất người thành đá
Bàn tay đời khắc họa nét buồn vui
Vẫn là em dù trăm nẻo ngược xuôi....
Vai cõng nắng...
.....gùi trên lưng nỗi nhớ....
Duyên qua đi...trên tay còn dấu nợ
Bến hẹn hò...kẻ nhớ ,sợ người quên
Để đêm về trong tiềm thức gọi tên
Người âu yếm cắm mũi tên vào ngực....
Vẫn nồng thắm..máu tim như đỏ rực...
Vì cuộc đời ray rức đã thành quen...
Khép ưu tư....soi lại dưới ngọn đèn
Miền ký ức.....cài then tình trước ngõ...
giothoikhuctinhca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét