Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

buâng khuâng giữa đời






gió lạnh chiều nay thổi vào hồn
lòng như còn đọng chút hoàng hôn
mơ về dĩ vãng ngày xưa ấy
tím một chiều thu..phất phơ hồn

tôi vẽ tình tôi dưới bụi mờ
đọng vào trong đáy mắt bơ vơ
tìm ai giữa chốn đời hư ảo
một kiếp nhân sinh, quá dật dờ

phố đã lên đèn, phố mờ sương
mình tôi thơ thẩn bước dặm trường
lá khô hiu hắt buông vì gió
tạm chốn này đây kiếp vô thường

giothoikhuctinhca

4 nhận xét:

  1. Ghé chơi nhà bạn kiếm thơ đọc cho thấm. Sau này nếu có thể tớ mượn thơ bên đây show bên nhà được không hở? hì. Đến đây bỗng thấy lòng nhẹ bẫng...

    Trả lờiXóa
  2. Được chứ bạn...thơ để chia sẽ chớ không để dành cho riêng bản thân. Rất vui vì bạn đã thích...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn này, tớ đọc bài thơ này, nghe bản nhạc bên blog tớ, không hiểu sao tớ cảm thấy mắt ươn ướt, hì. Buồn cười nhỉ, nhưng cái cảm xúc cô tịch ấy thật rõ ràng, ít nhất là đối với tớ

      Xóa
    2. Chắc bạn là một người rất giàu cảm xúc...cái giao điểm của tâm hồn nằm ở sự cảm nhận, và bạn dường như rất hiểu những gì mình viết,cảm nhận của ban khác mọi người nhiều lắm...Trên face cũng chưa có ai có những cảm nhận như bạn...xin cám ơn một lần nữa vì có người hiểu được những vì Giothoikhuctinhca viết...Thói thường con người ta hay tìm nơi xôn xao nhộn nhịp, còn ta dại khờ ta lánh mình nơi vắng vẻ hoang vu..đề " tự mình biết riêng mình, và ta biết riêng ta...."

      Xóa