Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Tự tình một vần thơ




Khói xám về đâu...cứ lững lờ
Bên kia là  núi đứng chơ vơ
Hoàng hôn rũ xuống màu tang tóc
Lối cỏ ngây buồn...khóc vần thơ

Trong khoảng bao la của đất trời
Cái gì là thật, cái gì chơi
Có phải tình yêu là giấc mộng
Mỗi lúc vào đêm cứ gọi mời

Tan nát nữa đi, có hề gì
Đau thương ta nhận chẳng có chi
Khi trăm năm đến ta lịm chết
Ta chẳng buồn lòng lúc ra đi

Ta đã quen rồi với cô đơn
Từ lâu như quên mất dỗi hờn
Tình yêu ngày tháng xa xôi lắm
Ta với riêng mình...khóc từng cơn

Giothoikhuctinhca


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét