Yêu người dưng....
Có lẽ chúng ta là hai người xa lạ
Không bà con, chẳng chung một mái nhà
Nhưng gặp nhau lại yêu mến đậm đà
Vắng một phút hơn qua ngàn thế kỷ....
Mình gặp nhau tâm tình dâng trong ý
Mắt ngó lơ...vờ chẳng nghĩ chuyện gì
Nhưng tim rung từng đợt sóng lạ kỳ
Lòng bối rối xiết chi là khó hiểu....
Mình yêu nhau biết bao nhiêu là đủ
Ai cân đo, ai đếm được hỡi mình
Ta tìm nhau trong hơi thở phiêu linh
Quên tất cả chỉ đôi ta hiện diện.....
Là người dưng cớ sao mình lưu luyến
Rồi đêm về nhung nhớ lại cuốn theo
Tim rộn ràng khi chuông điện thoại reo
Người dưng gọi....anh tới đèo nha bé....
Người dưng hỡi nói cho em nghe nhé
Tình là gì...mà muôn vẻ thế anh
Tình là chi mà chỉ muốn để dành
Khi xa vắng.... gọi tên anh khe khẽ
Khuôn mặt tình yêu có muôn ngàn vẻ
Khi dại khờ, khi đau đớn, vui tươi
Nó làm hoa khô héo cũng mĩm cười...
Và giết chết người yêu...... khi ly biệt.....
Khi xa nhau tình đau thương thống thiết
Ngẩn ngơ sầu ,và chỉ biết nhớ mong
Để đêm về chốn kín nó vào lòng.....
Hồn dày xé...rồi tuôn dòng dư lệ......
Ta trót yêu, nên trót mang nguyện thệ
Nguyện suốt đời yêu chỉ có người dưng
Ta gặp nhau trong dương thế vui mừng
Người khác họ....mà dạ ưng yêu mến...
Một ngày nào ta lạc mất người dưng
Ta sẽ khổ ,sống đời trong khốn khó
Nếu thương ta xin đừng theo lối gió....
Lạc đường về.... khổ lắm đó!.... người dưng!...
Giothoikhuctinhca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét