Dòng thời gian lặng lẽ trôi.....
Tôi âm thầm bước đi giữa cuộc đời....Tôi từ chối tất cả các cuộc vui...để được một mình .
Tôi thích thế...vì tôi đang rất buồn..
Tôi tập cho mình thói quen khác để hòa mình vào cuộc sống.....và cứ thế,từng ngày, từng ngày qua đi ,nó bào mòn những hy vọng trong tôi,đè nén những khát khao ước muốn .Tôi không dám mơ..vì khi chợt tỉnh...nhìn quanh... tôi chỉ có một mình...
Tôi thấy người ta yêu nhau.. không biết nên vui hay buồn ,rồi tôi tự thầm an ủi rằng mình cũng đã từng bước đi con đường tình ấy..nhưng sao con đường ấy không dài ra mãi để tôi thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều thứ để ta nâng niu...
Ngồi nhìn những giọt mưa..rơi xuống đất vỡ òa..tôi chợt liên tưởng đến hạnh phúc ,nó cũng mong manh và dễ vỡ.Sao người ta lại đặt cho nó cái tên mỹ miều như thế?Hai tiếng nghe sao thật nhẹ nhàng..nhưng mấy ai gìn giữ nó nguyên vẹn suốt cả cuộc đời?
Hạnh phúc thoáng qua như giấc mộng, như giọt sương đọng trên cành lá để khi ban mai thức giấc..hạnh phúc lại tan ra thành mây khói...Phải chăng hạnh phúc là hư ảo,và vô thường giữa cuộc đời sinh diệt...?
Không tìm ra chân dung hạnh phúc..tôi tự tìm lại chính mình ,tự an ủi mình..Biết đâu ngoài kia giữa dòng đời hối hả vẫn còn có một tấm lòng ...biết yêu thương biết sẻ chia...và hơn tất cả những điều đó..là biết nâng niu và giữ gìn hạnh phúc.
Xin cảm ơn cuộc đời.....cảm ơn Tạo hóa ban cho con người một thiên thần mang tên là hy vọng....
Ngày mai...hy vọng sẽ về qua đây,dang đôi cánh mỏng ..chở tôi đi qua những tháng ngày tăm tối.Tôi sẽ đi đến một vùng đất xa xôi ,mà nơi đó, hy vọng đã ươm xanh những chồi non hạnh phúc.
gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét