Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Nước Mắt Của Đêm


Thức đêm,mới thấy đêm dài lắm.Một vùng đen thẫm cô tịch trước sân loang cả vào trong gian phòng vắng lặng.Gió tràn vào cửa sổ lạnh  đến tê  hồn.Vầng trăng vàng vọt ẩn hiện sau những đám mây tỏa ánh sáng mờ ảo xuống đôi bàn tay khô gầy...Đêm!...mong manh!...Đêm!...cô tịch đến lạ kỳ.

Mưa..!,lặng lẽ và cô độc.

Hạt mưa ,từng hạt ,từng hạt rơi trên lá tựa như khúc hát hòa điệu cùng bóng đêm...tạo thành những chuỗi âm thanh như bỡn cợt với cuộc đời mình.

Lòng chợt thèm sưởi ấm, cảm giác cô đơn len vào tim đau nhói .Năm tháng đã qua đi,những muộn phiền của quá khứ cũng tan vào trong vết lặng của thời gian.Đừng khơi dậy niềm đau của ký ức,đừng đánh thức những buồn vui thoáng chốc hãy để nó ngủ yên trong tiềm thức và dù trong cơn mê ta vẫn thầm gọi nó quay về!."Nếu có yêu tôi thì đến với tôi bây giờ,đừng đợi ngày mai đến lúc tôi phải ra đi.Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn....Đừng để ngày mai,đến lúc tôi xa người,Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi thành mây khói.Cát bụi làm sao mà biết mĩm cười...",Bài tình ca buồn quá .Ừ nhỉ, cát bụi làm sao mà biết mĩm cười.
Trong tim thoắt ẩn,thoắt hiện một bóng hình ai đó..dường như đã đi qua cuộc đời mình từ rất lâu rồi.Vùng ký ức xám ngắt chợt trỗi dậy! Nhói .....Nó như vết cắt vô hình làm trái tim rỉ máu,để rồi có đôi khi ta chợt nhớ chợt quên.

gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét