Lần dò bước mãi chưa qua
Đường trần vạn nẻo thân ta úa tàn
Mỏi mòn leo dốc nhân gian
Chồn chân mấy lúc , thở than bao lần
Đi đâu? bùn lấm đầy chân
Muốn như sen nở...phải gần trược ô
Dốc lòng xây dựng cơ đồ
Nào ai biết trước ngày vô quan tài
Đồng tiền nó bạc lắm ai
Đừng vì món lợi ra tay tham tàn
Nghĩa nhân quí tợ như vàng
Có tiền chưa chắc mình mang được về
Cường đồ gian trá u mê
Uổng thay một kiếp kéo lê thân phàm
Nghiêng mình trước cửa già lam
Mỏi mòn leo dốc nhân gian
Chồn chân mấy lúc , thở than bao lần
Đi đâu? bùn lấm đầy chân
Muốn như sen nở...phải gần trược ô
Dốc lòng xây dựng cơ đồ
Nào ai biết trước ngày vô quan tài
Đồng tiền nó bạc lắm ai
Đừng vì món lợi ra tay tham tàn
Nghĩa nhân quí tợ như vàng
Có tiền chưa chắc mình mang được về
Cường đồ gian trá u mê
Uổng thay một kiếp kéo lê thân phàm
Nghiêng mình trước cửa già lam
Từ bi để dạ....tánh tham đoạn lìa
giothoikhuctinhca

Mệt mỏi sau một ngày dài vật lộn với đống bài vở toàn tiếng tây xì xồ ở lớp MBA danh giá ấy, tôi kiệt quệ! Ngồi trong nhà thờ, bỗng dưng nhận ra cha xứ đang giảng về những cuộc đời không ngừng truy tìm danh vọng, rồi cái kết cục chẳng vui vẻ gì vì bệnh tật, cái chết. Tôi bừng tỉnh! và sắp xếp lại thứ tự ưu tiên của cuộc đời tôi. NGay lúc này đây tôi vẫn đang ngập ngụa trong vòng xoáy của những lo toan và rắc rối, mà như được gọi thì quá nặng so với tuổi của tôi. CHỉ là, tôi thấy buồn cười. Ừ thì có mệt, có nản, nhưng những lúc một mình, tôi lại nghĩ hóa ra mình vẫn còn sống và bể khổ nhân gian là thế này đây. Tôi không chọn quay đầu, tôi tìm hướng khác, dẫu vẫn quẩn quanh trong cái bể khổ đó nhưng tôi nghĩ, đó mới là cuộc sống.
Trả lờiXóaChốn trần vốn dĩ là gian, điều cốt yếu là ta có thanh thản giữa muôn vàn hệ lụy của cuộc sống hay không. Trăm sông chảy về biển lớn, mọi thứ có quy luật riêng,bể khổ khó lắp ngăn...đừng đào sâu vùng đất dưới chân , tự ta sẽ làm hại chính mình...Thanh thản an vui đó là hạnh phúc tự tại bạn ạ
Xóa