Con người ta, sinh ra lớn lên rồi già ...cuối cùng là chết.Có cái chết làm được tôn vinh..có cái chết bị nguyền rủa....Có cái chết khiến người khác phải nhớ suốt đời...Bạn sẽ chọn cái chết như thế nào?Và khi chúng ta rời bỏ cái thế giới này...ai sẽ là người đưa tiễn chúng ta? hay chỉ có ta với cõi riêng mình !

Tôi là một người có thiên hướng tình cảm hơi khác thường (đó là suy nghĩ của những người tự cho mình là bình thường...nhưng liệu họ nằm trong hoàn cảnh như tôi có lẽ họ sẽ khác thường hơn tôi gấp đôi.....) Tôi yêu những người đàn ông giống như tôi, và không yêu trai thẳng...Trai thẳng chỉ là một khái niệm đơn thuần chỉ những người có sở thích tình dục khác giới mà thôi, ngoài ra chẳng có gi đặc biệt.Có phải không?

Tôi yêu anh...khi tôi hai mươi tuổi.Tình yêu đầu đơi bao giờ cũng ngọt ngào và lãng mạn.Anh lớn hơn tôi 14 tuổi, nhưng trẻ trung và thanh lịch vô cùng .Anh là người Đà Lạt, sống và làm việc ở Sài Gòn....Tôi gặp anh trong một dịp tình cờ, tôi coi anh như người anh lớn, bảo ban và dỗ dành những lúc tôi khó khăn...Cuối tuần anh hay chở tôi lê la các hàng quán mà anh thường ăn, chạy long nhong ngoài phố ngắm Sài Gòn thơ mộng. Chỉ thế thôi.....rồi anh chở tôi về nhà....Chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển....nhưng không đề cập đến vấn đề tình yêu...và tôi nghĩ tôi xem anh như người anh tinh thần...

Hôm ấy,Tôi còn nhớ đó là ngày thứ bảy tôi đi trông nhà dùm cho người quen,sửa soạn đồ đạc, chuẩn bị bước ra khỏi nhà,không hiểu sao tôi lại quay vô..Nhấc điện thoại.."A lô, anh Viên ..em đi trông nhà dùm người quen, anh ghi số điện thoại bên ấy, nếu có cần anh gọi cho em ..em chỉ nói để anh biết thôi.." Anh trả lời: "Đi ngủ lang hả em?"..Tôi kêu lên: "Trời, gì mà ngủ lang, anh dùng từ nghe ghê quá "." Anh nói đùa cho vui thôi, em đi cẩn thận..." Tôi ra ngoài, và lòng thấy hân hoan vô cùng...một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm hồn mình...Tôi không biết mình đã yêu!!!

Sáng hôm sao anh gọi cho tôi thật sớm...Nghe điện thoại reo tôi , mắt nhắm mắt mở : A lô!" Bên đầu dây bên kia có tiếng cười thật quen"Dậy chưa đấy, hay định nướng cho khét luôn đó hả?"...Tôi trả lời giọng còn ngáy ngủ:" Bị anh gọi dậy rồi, ngủ gì được nữa chứ."..Anh ngập ngừng :" À mà em trông nhà với ai vậy?" Có một mình hà...tối ngủ sợ ma gần chết luôn...".Thôi anh đi làm nha....Bye em!!!

Cuối năm nhất Đại Học , là chương trình rèn luyện giáo dục quốc phòng.Tôi phải ở Thủ Đức hai tuần..sống như trong trại tập trung.Bạn bè xung quanh nhưng sao lòng thấy buồn khó tả...Tối thứ sáu tôi điện thoại cho anh, anh đang đi dự đám cưới người bạn,ở trên này buồn quá, điện thoại nói chuyện với anh cho đỡ buồn....Ngày mai em về thứ hai lên tập trung...để học tiếp rồi thi luôn.
"Em đi bằng gì về?"
"Em đi xe bus"...
"Chiều thứ bảy anh lên rước em, em chịu không?"
"Anh không đi làm à?"
" Anh tranh thủ về sớm, lên rước em luôn, ok chứ.?"
"Dạ..."

Chiều hôm đó, anh đón tôi bằng nụ cười thật tươi.Tự dưng tôi thấy lòng mình ấm áp lạ thường.Hôm ấy mưa, tôi ngồi co ro...sau chiếc áo mưa, khoanh tròn tay cho đỡ lạnh.Mưa lớn quá, đường thì kẹt xe...anh nhấp thắng liên tục ...tay tôi chạm vào lưng anh...Như có một luồn điện chạy qua người tôi, khiến tôi run lên bần bật...

"Em thấy lạnh hả?"
"Dạ..Mưa lớn quá, lạnh ghê luôn"
"Anh thấy mát chứ không lạnh"
Anh ở xứ lạnh, em ở xứ nóng..làm sao bì được anh mà nói"
....
"Nếu em thấy lạnh, cứ ôm anh đi..cho ấm lại....."

Hai má tôi nóng bừng lên...tim tôi đập liên hồi....Anh vòng tay ra sau, nắm lấy tay trái tôi , vòng qua eo anh, tôi ngoan như một con mèo...áp sát má vào lưng anh,tôi thấy bình yên đến lạ kỳ.Ngoài trời đang mưa như trút nước nhưng sao tôi thấy trong lòng như có lửa, ngọn lửa ấy bây giờ vẫn còn âm ỉ trong lòng tôi....
Anh chở tôi về nhà anh, một căn nhà nhỏ nhưng rất gọn gàng và sạch sẽ.Đêm đó chắc do lạ chỗ nên tôi không ngủ được, tôi lăn qua ,lăn lại vẫn không ngủ được..
Anh bảo:"Lạ chỗ ngủ không quen ha em?
"Chắc là vậy"..miệng tôi trả lời mà lòng suy nghĩ miên man
Anh choàng tay qua sau gáy đặt đầu tôi lên tay anh....rồi anh bảo :"Như vầy em sẽ dễ ngủ hơn..".Rồi anh ôm tôi vào lòng....tôi thấy trong mắt anh hình như ươn ướt.
Tôi hỏi:" "Anh có sao không?
Anh vuốt đầu tôi và trả lời: " Anh không sao..anh chỉ thấy mình hạnh phúc .."
Anh ghì chặt tôi vào lòng.....Đêm ấy là đêm tôi hạnh phúc nhất trong suốt cuộc đời mình.......
Thời gian thắm thoát trôi đi......Tôi yêu anh...bằng tình yêu đầu đời bồng bột..ngây thơ.Ba năm yêu nhau..đủ để tôi đau đớn đến bây giờ.....Năm đó là năm cuối Đại Học..cũng là năm đau buồn nhất cuộc đời tôi.Tôi mất anh.....như mất đi một phần thân thể của mình vậy...Tôi còn nhớ, tôi và anh cãi nhau vì chuyện bạn bè của anh,tôi giận bỏ đi về,chúng tôi giận nhau hơn cả tháng..Sau đó anh đến tìm tôi..chở tôi đến quán nước..chúng tôi ngồi nhìn nhau....lặng lẽ uống nước, lặng lẽ nhìn nhau.....
Lúc gần ra về, anh nói :" Anh đến để nhìn em..để gặp em....vì anh nhớ em.."
Tôi trả lời: Anh để dành nhớ bạn anh đi...em thấy mình thừa thải quá..Anh quí bạn hơn quí em mà..."
Đó là sai lầm của tôi...một sai lầm mà suốt cuộc đời tôi phải ray rức.Anh chở tôi về,tôi cố kìm nén để không khóc trước mặt anh,anh quay đi rồi..tôi thấy hụt hẫng vô cùng.Đáng lẽ ra tôi có thể nói thật lòng mình, nhưng cái bản ngã trong con người tôi quá lớn....Và tôi đã mất anh.......mất anh vĩnh viễn.....
Tôi chỉ muốn chi sẽ với các bạn..chuyện của tôi, đó là cái giá mà tôi phải trả cho sự bồng bột của mình.Là một vết thương hằn vào trong tim đến suốt đời...Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với các bạn rằng.."Hãy yêu..hãy tin tưởng và biết tha thứ khoan dung, nếu các bạn muốn một tình yêu bền vững. Hãy yêu bằng trái tim, bằng một tình yêu đích thực..Hãy nắm lấy tình yêu khi nó còn nằm trong vòng tay của mình..Và hơn bao giờ hết :HÃY YÊU THEO CÁCH CỦA BẠN"....nhưng đừng sai lầm giống như tôi......