Cát ở lại một mình trên biển vắng
Mưa thì thầm nên cay đắng riêng em...
Bóng hoàng hôn ngã xuống những ánh đèn
Nỗi đau lớn, nên tình em nhỏ lại.......
Em là Cát, nên trãi dài nỗi nhớ
Qua bao mùa....tình ngỡ đã quên đi
Cát cô đơn ôm nhung nhớ thầm thì....
Hong đau khổ...tình si còn vướng bận......
Em là Cát...nên buồn dài vô tận
Cứ miên man vương vấn lúc đêm về
Bởi trăm năm trót hẹn cuộc đi về
Tình ngỡ đẹp....những hẹn thề tan biến......
Cát mong manh, nên quay về với Biển
Sóng vỗ bờ....nên lưu luyến theo nhau
Sóng ru êm những khúc hát ngọt ngào......
Rồi để lại niềm đau dài cho Cát.....
Rồi một ngày...đang mãi miết trôi xa
Cát bỗng thấy một tình yêu khác lạ....
Cát nôn nao, nương mình bên vách đá
Bình yên lòng, ngắm những lá vàng rơi......
Cát vô tư soi bóng xuống dòng đời
Từng đợt sóng vẫn gọi mời thôi thúc
Sóng ra đi mang theo niềm hạnh phúc
Sóng đừng đùa....cho Cát mỏng lan xa...
Giothoikhuctinhca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét