Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Rồi tôi sẽ yêu!




Tôi chỉ yêu người một chút thôi
Không yêu nhiều nữa, khổ lắm rồi
Cho đi hạnh phúc hơn là nhận
Người nào có hiểu, thấu tình tôi....

Tôi nhớ người, người có nhớ tôi
Đau lòng tôi quá..biết không người
Bây giờ nhung nhớ tôi tìm lại
Ánh mắt , nụ cười, với vành môi.....


Tôi nhớ một chiều mây trắng bay
 Một chiều thương nhớ đã qua tay
Bước đến bên tôi người khẽ nói
Chúng mình yêu mãi....chẳng chia hai...

Tôi đã vội tin..đến dại khờ
Những lời người nói đẹp như thơ
Cuộc tình đoạn kết đau buồn quá
Tôi đứng bên đời, khóc ngẩn ngơ...

Người đã đi xa, chốn phương trời
Nghìn trùng cách trở biệt ngàn khơi
Người ta có lẽ đang hạnh phúc
Có biết chăng mình, nước mắt rơi....?


Tôi cố đợi chờ..tháng ngày qua
Người ta yêu mến thật đậm đà
Hồn tôi héo rũ trong mộng ảo
Tìm hoài không thấy, thấy mình ta

Tôi mất niềm tin với cuộc đời
Không còn xúc cảm, mỏi mòn hơi
Tình yêu là cái chi chi nhỉ?
Mà đời lại khổ........Khổ chơi vơi........!

Nắng đã xế về, đón hoàng hôn
Đời tôi thôi đã mất linh hồn
Nó đã ra đi từ dạo ấy
Khi người giã biệt với nụ hôn!!!

Tôi thấy tôi thương những cuộc tình
Tuy rằng nhân thế họ coi khinh
Họ không chấp nhận tình yêu lạ
Báng bổ luân thường mất đức tin.....

Mặc kệ mọi người nghĩ ra sao
Tôi vẫn cứ yêu thật ngọt ngào
Nếu như không gặp ai yêu nữa...
Tôi cũng vẫn chờ...vẫn ước ao.

Rồi tôi cũng sẽ bước vào yêu
Bất kể ngày sau có khổ nhiều
Mong rằng sẽ có người bước đến
An ủi tim tôi, lúc xế chiều....

Mơ ước chỉ là mơ ước thôi
Chồi non tình ái quá cọc còi
Trong tim hạnh phúc như đã chết
Tôi chỉ mong chờ, có thế thôi....

Gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét