Tôi không biết tôi có gì để mất
Mà ngày qua lòng đã rất u sầu
Tôi giam mình trong bóng tối thâm sâu
Hoa tình ái cũng phai màu hương sắc
Khép đôi mi...cửa lòng tôi đóng chặt
Còn tâm hồn im bặt tiếng nỉ non
Dấu rêu phong che kín những tủi hờn
Lòng khát vọng như chờ ơn tạo hóa......
Tôi bước đi trên con đường xa lạ
Thấy bóng mình in trên lá vàng rơi
Đến bao giờ thôi nhung nhớ tả tơi
Ta chia nửa cuộc đời cho ảo ảnh
Trời mùa đông đã bắt đầu se lạnh
Gió bấc về, lùa vào mảnh trăng non
Tay nâng niu cho thương nhớ vây tròn
Mùa đã chuyển, ta vẫn còn...đứng đó...
Ta gọi ta, tiếng thì thầm nho nhỏ
Nâng ta qua những khốn khó cuộc đời
Ta lắng nghe, tiếng gọi của trùng khơi
Mang ta đến những bến bờ khác lạ....
Phố hôm nay, thấy quen mà bỗng lạ
Muôn sắc màu làm sáng cả không gian
Họ yêu nhau, vai sánh bước rộn ràng
Môi tươi nở những nồng nàn tuổi trẻ...
Ôi tình yêu, cả một đời cấu xé
Giam linh hồn trong lối rẽ phù du
Nếu trong tim vẫn còn đám mây mù
Đành chấp nhận...thiên thu trong huyệt lạnh...
Gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét