Anh hỏi em, em có thường hay khóc?
Không bao giờ! là nói dóc đấy thôi
Con sông kia nếu còn những bãi bồi
Em bên lỡ....bồi hồi trong khóe mắt
Anh hỏi em nếu tình ta lịm tắt
Em có còn hay nhắc đến tên anh
Em có còn nuôi dưỡng nụ tình xanh
Hay em sẽ để dành cho người khác?
Anh hỏi em nếu chúng mình thất lạc
Em có buồn? có khao khát tìm anh
Em có qua những lối cỏ còn xanh
Tìm kiếm lại hình anh trong dĩ vãng?
Anh hỏi em nếu ngày không còn sáng
Đêm sẽ dài muôn nghìn vạn năm sau
Tình yêu em là muôn vạn vì sao
Sẽ thắp sáng con đường nào anh bước?
Anh hỏi em, mai này anh chết trước
Anh không còn đưa rước lối quen xưa
Em có còn chờ đợi dưới cơn mưa
Tóc có bạc vì đời chưa quên nhớ?
Anh hỏi em ,anh có nhiều lo sợ
Nếu mai này anh chẳng nhớ tên em
Tuổi già đi và hai mắt kèm nhem
Đến lúc ấy em có còn bên cạnh?
Nói với em đời anh nhiều ấm lạnh
Anh rất cần, em ...bên cạnh yêu thương
Anh nói rằng chờ em cuối con đường
Nơi tất cả tình thương chung dòng chảy......
Bởi yêu anh , chưa bao giờ em hỏi
Em lặng thầm và chỉ biết yêu anh
Rồi lìa xa khi tình ấy không thành
Muôn câu hỏi, em để dành trong mắt...
Rồi một ngày nắng tắt cuối đường quen
Anh trở lại, bóng gầy đen vì nhớ
Nói với em tình yêu là nỗi sợ
Anh vô tình rơi niềm nhớ trên tay....
Đôi mắt anh sâu thẳm những tháng ngày
Đi tìm kiếm những hình hài khác lạ
Anh đâu biết sẽ có ngày anh ngã
Mỗi cuộc đời là mảnh vá khác nhau....
Anh ngồi đấy ngỡ quen mà như lạ
Khói thuốc nồng nhuộm trắng cả không gian
Rồi tan đi trong tiếc nuối muộn màng
Đành chấp nhận...đời rẽ sang hướng khác....
Khi tình yêu không hòa chung khúc hát
Lỡ nhịp đàn...nên bèo giạt muôn phương
Em hỏi anh một câu rất đời thường
Mưa cùng nắng, có chung đường không nhỉ???
Em hỏi anh những gì trong suy nghĩ
Bao năm dài tích lũy những niềm đau....
Nếu khi nào mưa nắng được gần nhau
Em sẽ lại yêu anh như ngày trước...
Gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét