Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Lộn xộn





Ai đã cho vay một kiếp đời
Ngàn trùng kỷ niệm...gió chơi vơi
Mong manh hư ảo chừng tan biến
Thương cảm làm sao , cái số trời

Ta ngồi thơ thẩn đếm lá rơi
Người ta toan tính lổ với lời
Cũng đành thua cuộc từ đây nhé
Một phút vinh quang, một phút đời........


Ta buồn, Ta gọi, bớ Ta ơi
Mày được gì chưa, hả thằng hời
Ngố ngày, tưng tửng...mà vui nhỉ
Ta thấy đời ta thật tuyệt vời......


Uống có vài chun, thấy rã rời
Men nồng như gọi ý lên khơi
Trời cao tắt nắng, trời đi ngủ
Ta còn thổn thức giữa trùng khơi....

giothoikhuctinhca

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét