Ngày nào đó, thân tôi thành cát bụi
Chôn cuộc đời , bên kia núi thông reo
Còn tình nhân, người hỡi có đi theo
Hay chỉ có mình ta đi lặng lẽ?
Thân xác ta từ đất bùn tô vẽ
Thành hình hài của một kẻ đi hoang
Đất sẽ khô, cho tim máu lan tràn
Về lại đất....vì còn vay nghiệp nợ
Ta giả hình ví tợ kiếp phù sinh
Đời thay đổi nên khiến mình thay đổi
Đi lang thang cho xác gầy mòn mỏi
Cứ đi hoài, chưa thoát khỏi tử sinh....
Bên kia bờ là bóng mát tâm linh
Vượt biển cả đưa mình lên ngọn sóng
Biển lòng ta vẫn ì ầm chuyển động
Cát mệt nhoài vì phải sống trăm năm
Hơn một lần ân ái đã ghé thăm
Vòng tay siết cho bóng nằm ôm ấp
Da tươi thơm , nhịp tim nghe dồn dập
Cháy hết mình...vì đời sắp ra đi
Yêu đi em ,tình si đang mở ngỏ
Chạm môi vào cho má đỏ tươi xinh
Nép vào nhau hòa quyện bóng với hình
Cho tan chảy ân tình thành bọt sóng.....
Ta xem lại ta thấy mình giống cát
Nằm trãi dài nghe biển hát ru êm
Nhưng biển kia có lúc chẳng êm đềm
Cuốn cát mỏng vào bóng đêm mờ ảo....
Chợt thấy mình như bụi bay trên áo
Theo gió đùa đi dạo khắp nhân gian
Chốn phù du chẳng có những buộc ràng
Ta thoát kiếp rồi nhẹ nhàng tan biến
Người yêu hỡi !một lần ta hiện diện
Rồi ra đi, đừng lưu luyến làm gì
Bởi thân ta .......cát bụi có ra chi!
Là mưa nắng nên riêng đi một lối....
Ngày mai ta sẽ bước vào đêm tối
Ngã bóng đời, đi về lối trăng sao
Bởi trong ta mạch máu hết cuộn trào
Tình yêu tắt.....nên tô màu ly biệt...
Trên hư không vang lên lời tha thiết
Ta xa rồi , người yêu biết hay không
Cát bụi ơi sao làm mắt cay nồng
Vì kiếp sống....đã về trong tĩnh lặng....!!!
Chôn cuộc đời , bên kia núi thông reo
Còn tình nhân, người hỡi có đi theo
Hay chỉ có mình ta đi lặng lẽ?
Thân xác ta từ đất bùn tô vẽ
Thành hình hài của một kẻ đi hoang
Đất sẽ khô, cho tim máu lan tràn
Về lại đất....vì còn vay nghiệp nợ
Ta giả hình ví tợ kiếp phù sinh
Đời thay đổi nên khiến mình thay đổi
Đi lang thang cho xác gầy mòn mỏi
Cứ đi hoài, chưa thoát khỏi tử sinh....
Bên kia bờ là bóng mát tâm linh
Vượt biển cả đưa mình lên ngọn sóng
Biển lòng ta vẫn ì ầm chuyển động
Cát mệt nhoài vì phải sống trăm năm
Hơn một lần ân ái đã ghé thăm
Vòng tay siết cho bóng nằm ôm ấp
Da tươi thơm , nhịp tim nghe dồn dập
Cháy hết mình...vì đời sắp ra đi
Yêu đi em ,tình si đang mở ngỏ
Chạm môi vào cho má đỏ tươi xinh
Nép vào nhau hòa quyện bóng với hình
Cho tan chảy ân tình thành bọt sóng.....
Ta xem lại ta thấy mình giống cát
Nằm trãi dài nghe biển hát ru êm
Nhưng biển kia có lúc chẳng êm đềm
Cuốn cát mỏng vào bóng đêm mờ ảo....
Chợt thấy mình như bụi bay trên áo
Theo gió đùa đi dạo khắp nhân gian
Chốn phù du chẳng có những buộc ràng
Ta thoát kiếp rồi nhẹ nhàng tan biến
Người yêu hỡi !một lần ta hiện diện
Rồi ra đi, đừng lưu luyến làm gì
Bởi thân ta .......cát bụi có ra chi!
Là mưa nắng nên riêng đi một lối....
Ngày mai ta sẽ bước vào đêm tối
Ngã bóng đời, đi về lối trăng sao
Bởi trong ta mạch máu hết cuộn trào
Tình yêu tắt.....nên tô màu ly biệt...
Trên hư không vang lên lời tha thiết
Ta xa rồi , người yêu biết hay không
Cát bụi ơi sao làm mắt cay nồng
Vì kiếp sống....đã về trong tĩnh lặng....!!!
Gió thổi khúc tình ca

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét